Kiến thức STEM & Công nghệ

Nhà khoa học làm những công việc gì? Khơi dậy tinh thần khám phá trong lớp học STEM

Nhà khoa học làm những công việc gì? Khám phá bản chất của tư duy khoa học qua quan sát, đặt câu hỏi và thí nghiệm thực tế đơn giản cho học sinh.

Mục lục

  1. Những Điểm Chính Trong Bài Viết
  2. Nhà khoa học làm những công việc gì? Không chỉ là người trong phòng thí nghiệm
  3. Bản chất của việc làm khoa học: Quan sát, đặt câu hỏi và thử nghiệm
    1. Quan sát: Bước khởi đầu của mọi khám phá
    2. Đặt câu hỏi: Khi sự tò mò dẫn lối
    3. Thử nghiệm: Cách nhà khoa học tìm kiếm câu trả lời
  4. Ứng dụng thực tế: Bài học về tập tính loài mối trong lớp học
    1. Thí nghiệm về hình dạng: Liệu hình dáng có ảnh hưởng đến hành vi?
    2. Thí nghiệm về công cụ viết: Tại sao bút bi lại đặc biệt?
  5. Khơi dậy tinh thần nhà khoa học nhí cho học sinh
  6. Các câu hỏi thường gặp về giáo dục STEM (FAQ)
  7. Kết luận: Hãy cùng học sinh giữ mãi sự tò mò

Những Điểm Chính Trong Bài Viết

  • Định nghĩa lại vai trò: Khám phá câu trả lời thực tế cho câu hỏi “Nhà khoa học làm những công việc gì?” – không chỉ là làm việc trong phòng thí nghiệm phức tạp, mà là quá trình quan sát và đặt câu hỏi mỗi ngày.

  • Bản chất của “Sciencing”: Tìm hiểu 3 bước cốt lõi của tư duy khoa học: Quan sát bằng các giác quan, đặt câu hỏi từ sự tò mò và thử nghiệm để tìm ra đáp án.

  • Bài học thực tế dễ áp dụng: Hướng dẫn chi tiết thí nghiệm về tập tính loài mối (hoặc kiến) với chi phí 0 đồng, giúp giáo viên triển khai ngay tại lớp học.

  • Phương pháp sư phạm: Các chiến lược cụ thể để giáo viên khơi dậy và duy trì tinh thần “nhà khoa học nhí”, kiến tạo một lớp học hạnh phúc và chủ động.

Nhà khoa học làm những công việc gì? Không chỉ là người trong phòng thí nghiệm

Nhà khoa học làm những công việc gì? Không chỉ là người trong phòng thí nghiệm

Chào các thầy cô giáo và những người đam mê giáo dục STEM. Trong quá trình đồng hành cùng các trường học, tôi thường nhận được một câu hỏi đầy trăn trở từ các giáo viên: “Làm thế nào để dạy học sinh về khoa học khi trường không có phòng thí nghiệm hiện đại?”. Nỗi lo âu này xuất phát từ một định kiến khá phổ biến. Khi được hỏi nhà khoa học làm những công việc gì?, hầu hết chúng ta và cả các em học sinh đều ngay lập tức liên tưởng đến những người mặc áo blouse trắng, đeo kính bảo hộ, cặm cụi bên những ống nghiệm sủi bọt hay những cỗ máy đắt tiền. Tuy nhiên, đó chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh toàn cảnh.

Thực tế, có những nhà khoa học lặn lội dưới đáy đại dương sâu thẳm và tối tăm, có những người chuyên tìm kiếm các mùi hương mới cho nước hoa, có người phóng tên lửa vào vũ trụ, và cũng có những người nghiên cứu về sự phun trào của núi lửa. Dù họ làm việc trong phòng thí nghiệm, giữa rừng sâu hay trên mặt trăng, tất cả các nhà khoa học đều chia sẻ chung một tập hợp các hành động cốt lõi. Khoa học không phải là một danh từ chỉ nơi chốn hay thiết bị; khoa học thực chất là một động từ, một quá trình tư duy và hành động.

Là những người làm giáo dục, nhiệm vụ của chúng ta không phải là biến mọi học sinh thành những chuyên gia hàn lâm, mà là trang bị cho các em lăng kính của một nhà khoa học để nhìn nhận thế giới. Khi chúng ta gỡ bỏ áp lực về cơ sở vật chất và hiểu đúng bản chất công việc của một nhà khoa học, thầy cô sẽ thấy rằng mọi lớp học, mọi sân trường đều có thể trở thành một viện nghiên cứu thu nhỏ. Hãy cùng nhau khám phá xem, đằng sau những chức danh to lớn, các nhà khoa học thực sự làm gì mỗi ngày và làm thế nào chúng ta có thể mang tinh thần ấy vào từng tiết học, giúp giảm bớt áp lực giáo án và kiến tạo nên những giờ học hạnh phúc.

“Khoa học không chỉ là một tập hợp các kiến thức, nó là một cách tư duy, một cách để thẩm vấn vũ trụ với sự tò mò không giới hạn.” Carl Sagan

Bản chất của việc làm khoa học: Quan sát, đặt câu hỏi và thử nghiệm

Bản chất của việc làm khoa học: Quan sát, đặt câu hỏi và thử nghiệm

Trong tiếng Anh, chúng ta có từ “runner” để chỉ người chạy, “singer” để chỉ người hát, và “teacher” để chỉ người dạy học. Vậy “scientist” (nhà khoa học) thì làm gì? Nếu có một động từ gọi là “sciencing” (làm khoa học), thì nó sẽ mang ý nghĩa như thế nào? Để trả lời trọn vẹn cho câu hỏi nhà khoa học làm những công việc gì?, chúng ta cần đưa khái niệm này về những hành động gần gũi nhất. Thực chất, học sinh của chúng ta đã và đang “làm khoa học” mỗi ngày mà các em không hề hay biết.

Hãy tưởng tượng về buổi sáng của một đứa trẻ. Khi em vừa mở mắt, em nhận thấy ánh sáng chiếu qua cửa sổ và tự hỏi tại sao hôm nay trời lại sáng chói đến vậy. Em nghe thấy một tiếng động lạ ngoài ngõ và tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra. Em ngửi thấy mùi thơm từ bếp và cố gắng đoán xem mẹ đang nấu món gì chỉ qua khứu giác. Em cảm nhận được làn gió ấm áp và tự hỏi liệu hôm nay có nóng như hôm qua không. Tất cả những khoảnh khắc “nhận thấy” và “tự hỏi” đó chính là nền tảng của phương pháp khoa học. Bất cứ khi nào học sinh chú ý đến một điều gì đó xung quanh và đặt câu hỏi về nó, các em đang thực hiện công việc của một nhà khoa học thực thụ.

Quá trình “làm khoa học” này không dừng lại ở việc suy nghĩ. Nó tiếp diễn khi các em bước ra sân chơi. Giả sử một học sinh thấy bạn mình trượt xuống cầu trượt rất nhanh. Em ấy tự hỏi: “Làm sao để mình cũng trượt nhanh được như vậy?”. Và rồi, em bắt đầu thử nghiệm. Lần đầu, em trượt với tay chân dang rộng. Lần thứ hai, em thử nằm xuống. Lần thứ ba, em giơ chân lên cao. Mỗi lần như vậy, em đều chú ý xem tốc độ thay đổi ra sao. Hoặc trong giờ ăn trưa, thay vì ăn miếng pizza từ phần phô mai trước như mọi khi, em thử cắn từ phần đế bánh, hoặc gập đôi miếng bánh lại để xem hương vị có khác biệt không. Những hành động tưởng chừng như trò chơi trẻ con ấy lại chính là cốt lõi của việc nghiên cứu khoa học.

Bản chất của việc làm khoa học bao gồm ba trụ cột chính: Quan sát thế giới xung quanh, đặt ra những câu hỏi từ sự tò mò, và tiến hành các thử nghiệm để tìm kiếm câu trả lời. Khi thầy cô thấu hiểu và áp dụng chu trình này vào phương pháp dạy học dự án hay mô hình 5E (Engage, Explore, Explain, Elaborate, Evaluate), chúng ta sẽ biến những kiến thức khô khan thành những trải nghiệm khám phá đầy say mê cho học sinh.

Quan sát: Bước khởi đầu của mọi khám phá

Quan sát là kỹ năng đầu tiên và quan trọng nhất mà một nhà khoa học cần có. Trong khoa học, những điều chúng ta nhận thấy về thế giới xung quanh thông qua năm giác quan (thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác, vị giác) được gọi là sự quan sát. Đây không chỉ đơn thuần là việc “nhìn”, mà là sự chú ý có chủ đích để thu thập thông tin.

Trong môi trường lớp học, giáo viên thường gặp khó khăn khi học sinh mất tập trung. Tuy nhiên, nếu chúng ta biết cách chuyển hóa sự xao nhãng đó thành kỹ năng quan sát, kết quả sẽ rất bất ngờ. Thay vì yêu cầu các em ngồi im, thầy cô có thể tổ chức các hoạt động nhỏ: nhắm mắt lại và liệt kê 5 âm thanh đang nghe thấy, hoặc quan sát sự thay đổi màu sắc của một chiếc lá rụng trên sân trường. Việc rèn luyện kỹ năng quan sát giúp học sinh sống chậm lại, chú ý đến các chi tiết nhỏ và thu thập dữ liệu thô – nguyên liệu không thể thiếu cho bất kỳ một khám phá khoa học nào. Chính từ những quan sát tỉ mỉ này, hạt mầm của sự tò mò mới bắt đầu nảy nở.

Đặt câu hỏi: Khi sự tò mò dẫn lối

Nếu quan sát là việc thu thập dữ liệu, thì đặt câu hỏi chính là động cơ thúc đẩy quá trình tư duy. Sau khi nhận thấy một hiện tượng, công việc tiếp theo của nhà khoa học là tự hỏi “Tại sao?”, “Như thế nào?”, “Điều gì sẽ xảy ra nếu…?”. Đặt câu hỏi là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy tư duy của học sinh đang hoạt động tích cực.

Nhiều giáo viên đôi khi cảm thấy áp lực trước những câu hỏi “trên trời dưới biển” của học sinh. Tuy nhiên, dưới góc độ giáo dục STEM, mọi câu hỏi đều có giá trị. Khi một em học sinh hỏi: “Tại sao con trượt cầu trượt lại bị chậm lại khi mặc quần vải thô?”, đó là lúc em đang chạm đến khái niệm về lực ma sát. Nhiệm vụ của người giáo viên không phải là đưa ra câu trả lời ngay lập tức như một cuốn bách khoa toàn thư, mà là khuyến khích, ghi nhận và hướng dẫn các em cách tự tìm ra đáp án. Việc nuôi dưỡng văn hóa “dám hỏi” trong lớp học chính là cách chúng ta trao quyền cho học sinh, giúp các em tự tin bước vào giai đoạn quan trọng nhất của khoa học: thử nghiệm.

Thử nghiệm: Cách nhà khoa học tìm kiếm câu trả lời

Các nhà khoa học không chỉ dừng lại ở việc quan sát và đặt câu hỏi; họ chủ động tìm kiếm câu trả lời. Khi chúng ta thử nghiệm các cách khác nhau để xem liệu có điều gì thay đổi hay không, đó chính là làm thí nghiệm. Thí nghiệm là công cụ mạnh mẽ nhất để xác thực các giả thuyết.

Giống như việc học sinh thử các tư thế khác nhau trên cầu trượt để xem tư thế nào giúp trượt nhanh nhất, các nhà khoa học cũng thử nghiệm các hình dáng tên lửa khác nhau để xem loại nào bay đến sao Hỏa nhanh nhất. Việc ăn một miếng pizza ngược từ đế bánh lên nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng việc thực hiện những thử nghiệm khác thường lại chính là cách các nhà khoa học trả lời những câu hỏi độc đáo. Chẳng hạn như: Cá heo có nhận ra mình trong gương không? Các hành tinh xa xôi có mùi gì? Hay con người có làm việc hiệu quả hơn nếu họ mặc trang phục Người Dơi không?

Trong lớp học, thử nghiệm không nhất thiết phải là những phản ứng hóa học phức tạp. Nó đơn giản là việc thay đổi một biến số (variable) và quan sát kết quả. Khi giáo viên tạo điều kiện cho học sinh tự tay làm nghiệm, dù là những thử nghiệm nhỏ nhất, chúng ta đang giúp các em rèn luyện năng lực giải quyết vấn đề, tư duy phản biện và chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của quá trình học tập. Đó mới thực sự là giá trị cốt lõi của giáo dục STEM.

Ứng dụng thực tế: Bài học về tập tính loài mối trong lớp học

Ứng dụng thực tế: Bài học về tập tính loài mối trong lớp học

Để giúp các thầy cô hình dung rõ hơn về việc mang tinh thần khoa học vào lớp học mà không cần đến các thiết bị đắt tiền, tôi xin chia sẻ một bài học thực tế vô cùng thú vị: Thí nghiệm về tập tính của loài mối (hoặc thầy cô có thể linh hoạt thay thế bằng loài kiến nếu dễ tìm hơn tại địa phương). Đây là một minh chứng hoàn hảo cho việc nhà khoa học làm những công việc gì thông qua các bước quan sát, đặt câu hỏi và thử nghiệm.

Mối là những sinh vật nhỏ bé thường được biết đến với việc ăn gỗ, nhưng chúng có những hành vi vô cùng kỳ lạ. Trong thí nghiệm này, chúng ta chỉ cần chuẩn bị những vật dụng cực kỳ đơn giản: giấy trắng, bút bi đen, bút dạ, bút màu sáp và một vài chú mối. Đầu tiên, giáo viên cho học sinh quan sát mối di chuyển tự do. Sau đó, giáo viên vẽ một đường tròn bằng bút bi đen lên giấy và đặt chú mối vào gần đó. Học sinh sẽ vô cùng ngạc nhiên khi thấy chú mối bắt đầu đi theo đường mực vừa vẽ như một cỗ máy được lập trình.

Ngay lập tức, hàng loạt câu hỏi sẽ nảy sinh trong đầu các “nhà khoa học nhí”: Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có phải con mối nhìn thấy đường kẻ và đi theo? Hay nó ngửi thấy mùi mực? Hay nó cảm nhận được vết lõm do ngòi bút tạo ra trên giấy? Liệu mối có đi theo bất kỳ đường kẻ nào chúng ta vẽ không? Từ những câu hỏi này, giáo viên hướng dẫn học sinh thiết kế các thí nghiệm để kiểm chứng. Nguyên tắc quan trọng nhất của một thí nghiệm tốt là chỉ thay đổi một yếu tố (biến số) tại một thời điểm.

Tên Thí Nghiệm

Biến Số Thay Đổi

Yếu Tố Giữ Nguyên

Mục Tiêu Câu Hỏi

Thí nghiệm Hình dạng

Hình vẽ (Tròn, Vuông, Tam giác)

Loại bút (Bút bi đen), Loại giấy

Mối chỉ đi theo hình tròn hay mọi hình dáng?

Thí nghiệm Màu sắc

Màu mực (Đen, Xanh, Đỏ)

Hình vẽ (Tròn), Loại bút (Bút bi)

Mối có bị thu hút bởi một màu sắc cụ thể không?

Thí nghiệm Công cụ viết

Loại bút (Bút bi, Bút dạ, Bút sáp)

Hình vẽ (Tròn), Màu sắc (Đen)

Mối đi theo mùi mực, vết lõm hay chất liệu?

Thông qua bảng thiết kế thí nghiệm trên, học sinh sẽ học được cách tư duy logic và có hệ thống, từng bước loại trừ các khả năng để tìm ra bản chất của hiện tượng.

Thí nghiệm về hình dạng: Liệu hình dáng có ảnh hưởng đến hành vi?

Trong bước thử nghiệm đầu tiên, chúng ta sẽ giải quyết câu hỏi: “Mối chỉ đi theo hình tròn, hay chúng sẽ đi theo bất kỳ hình dạng nào?”. Giáo viên yêu cầu học sinh sử dụng cùng một chiếc bút bi đen để vẽ ba hình khác nhau lên giấy: một hình tròn, một hình vuông và một hình tam giác. Sau đó, cẩn thận đặt một chú mối cạnh mỗi hình và quan sát kỹ lưỡng.

Học sinh sẽ sử dụng một phiếu học tập (Termite Tracker) để dùng bút chì vẽ lại chính xác đường đi của chú mối. Kết quả quan sát sẽ cho thấy: chú mối đi theo đường viền của hình tròn, tiếp tục bám sát các góc cạnh của hình vuông, và cũng không bỏ sót đường nét của hình tam giác. Thậm chí, nếu học sinh vẽ các đường lượn sóng hay xoắn ốc, mối vẫn kiên nhẫn đi theo. Từ thí nghiệm này, học sinh rút ra kết luận đầu tiên: Hình dáng của đường vẽ không quan trọng đối với loài mối; chúng sẽ đi theo bất kỳ hình dạng nào được vẽ ra.

Thí nghiệm về công cụ viết: Tại sao bút bi lại đặc biệt?

Sau khi đã loại trừ yếu tố hình dạng (và cả yếu tố màu sắc nếu thầy cô cho học sinh thử nghiệm thêm với bút bi xanh, đỏ), chúng ta bước vào một thử nghiệm mang tính quyết định: Công cụ viết. Câu hỏi đặt ra là: “Mối chỉ đi theo nét bút bi, hay chúng cũng sẽ đi theo nét bút dạ (marker) và bút màu sáp (crayon)?”.

Lần này, học sinh sẽ vẽ ba hình tròn giống hệt nhau, nhưng sử dụng ba dụng cụ khác nhau: một hình bằng bút bi, một hình bằng bút dạ và một hình bằng bút sáp màu. Khi thả mối vào, một hiện tượng thú vị sẽ xảy ra. Chú mối chỉ bám theo và đi vòng quanh đường vẽ bằng bút bi. Đối với đường vẽ bằng bút dạ hay bút sáp, chú mối tỏ ra thờ ơ, đi xuyên qua hoặc bỏ đi hướng khác. Kết luận được rút ra vô cùng rõ ràng: Loại công cụ viết thực sự có ảnh hưởng. Mối chỉ đi theo đường vẽ của bút bi. (Bí mật khoa học đằng sau là do mực bút bi chứa một loại dung môi có mùi hóa học rất giống với pheromone – chất hóa học mà mối dùng để giao tiếp và đánh dấu đường đi). Thí nghiệm này không chỉ mang lại câu trả lời mà còn mở ra vô vàn câu hỏi mới, kích thích sự tò mò không ngừng của học sinh.

Khơi dậy tinh thần nhà khoa học nhí cho học sinh

Thầy cô thân mến, qua bài học về loài mối, chúng ta thấy rằng việc dạy khoa học không hề khô khan hay đòi hỏi cơ sở vật chất xa xỉ. Điều quan trọng nhất là phương pháp tiếp cận. Để khơi dậy và duy trì tinh thần “nhà khoa học nhí” trong mỗi học sinh, giáo viên cần tạo ra một môi trường học tập an toàn, nơi sự tò mò được tôn vinh và những sai lầm trong thử nghiệm được xem là cơ hội để học hỏi.

Dưới đây là một số gợi ý thực tế để thầy cô áp dụng hàng ngày:

  • Xây dựng “Góc Tò Mò”: Dành một góc nhỏ trên bảng hoặc trong lớp để học sinh ghi lại những câu hỏi “Tại sao?”, “Như thế nào?” nảy sinh trong ngày. Cuối tuần, cả lớp có thể cùng nhau chọn ra một câu hỏi thú vị nhất để thảo luận hoặc làm một thử nghiệm nhỏ.

  • Thử thách “Sciencing” mỗi ngày: Khuyến khích học sinh thực hiện một thử thách trong suốt năm học: Bất cứ khi nào các em tò mò về một điều gì đó, hãy dừng lại một nhịp và suy nghĩ xem mình có thể thiết kế một thí nghiệm nào để tìm ra câu trả lời không.

  • Khuyến khích sự chia sẻ: Các nhà khoa học luôn chia sẻ khám phá của mình. Hãy tạo cơ hội để học sinh trình bày về những quan sát của mình, dù là nhỏ nhất, như việc phát hiện ra một tổ kiến mới trên sân trường hay cách làm cho chiếc máy bay giấy bay xa hơn. Việc chia sẻ không chỉ củng cố kiến thức mà còn truyền cảm hứng cho các bạn khác.

  • Thay đổi ngôn ngữ sư phạm: Thay vì nói “Em làm sai rồi”, hãy nói “Kết quả thử nghiệm này cho chúng ta biết điều gì? Chúng ta nên thay đổi yếu tố nào cho lần thử tiếp theo?”. Ngôn ngữ tích cực sẽ nuôi dưỡng sự tự tin và tư duy phát triển (growth mindset) cho các em.

Các câu hỏi thường gặp về giáo dục STEM (FAQ)

Dạy học theo định hướng STEM có tốn kém và đòi hỏi nhiều thiết bị phức tạp không?
Hoàn toàn không. Như thí nghiệm về loài mối đã chứng minh, giáo dục STEM cốt lõi nằm ở phương pháp tư duy (quan sát, đặt câu hỏi, thử nghiệm) chứ không phải ở công cụ. Thầy cô hoàn toàn có thể sử dụng các vật liệu tái chế, đồ dùng học tập hàng ngày (giấy, bút, lá cây, nước…) để thiết kế các bài học STEM chất lượng cao, phù hợp với điều kiện thực tế của nhà trường.
Làm thế nào để quản lý trật tự lớp học khi cho học sinh làm thí nghiệm?
Sự ồn ào trong giờ thực hành thường là “tiếng ồn học tập” tích cực. Tuy nhiên, để kiểm soát tốt, giáo viên cần thiết lập các quy tắc rõ ràng trước khi bắt đầu. Sử dụng các phiếu học tập (như Termite Tracker) để giao nhiệm vụ cụ thể cho từng cá nhân hoặc nhóm nhỏ. Khi học sinh biết rõ mình cần quan sát gì và ghi chép vào đâu, các em sẽ tập trung vào công việc thay vì đùa nghịch.
Học sinh tiểu học có quá nhỏ để hiểu về các khái niệm khoa học như “biến số” hay “giả thuyết” không?
Học sinh không bao giờ là quá nhỏ nếu chúng ta biết cách truyền đạt bằng ngôn ngữ của các em. Thay vì dùng từ “biến số”, thầy cô có thể nói “điều chúng ta sẽ thay đổi”. Thay vì nói “giả thuyết”, hãy hỏi “các con đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra?”. Bằng cách liên hệ với những trải nghiệm gần gũi như trượt cầu trượt hay ăn bánh pizza, các khái niệm khoa học sẽ trở nên vô cùng dễ hiểu và sinh động.

Kết luận: Hãy cùng học sinh giữ mãi sự tò mò

Tóm lại, nhà khoa học làm những công việc gì? Họ quan sát thế giới bằng đôi mắt tinh tế, đặt ra những câu hỏi không ngừng nghỉ, dũng cảm thử nghiệm để tìm kiếm sự thật và hào phóng chia sẻ kiến thức với cộng đồng. Bất cứ ai, dù là một chuyên gia tóc bạc phơ hay một cô cậu học trò nhỏ bé, chỉ cần giữ được sự tò mò và thực hành những bước đi ấy, đều đang là một nhà khoa học. Thầy cô hãy là những người hướng dẫn tận tâm, trao cho các em không gian và công cụ để “làm khoa học” mỗi ngày. Chúc các thầy cô luôn tràn đầy năng lượng và kiến tạo nên những lớp học hạnh phúc, nơi sự tò mò luôn được chắp cánh bay cao!


Học Viện Khám Phá – Đồng hành cùng Giáo viên kiến tạo lớp học hạnh phúc
– Địa chỉ: Tầng 2A, tòa nhà N09 B2 Khu Đô Thị Mới Dịch Vọng, Cầu Giấy, Hà Nội
– Hotline: 024 6281 4797
– Email: info@sciencediscovery.edu.vn
– Website: https://hocvienkhampha.edu.vn/
– Fanpage: https://www.facebook.com/hocvienkhampha

Học Viện Khám Phá
administrator

Chúng tôi là Học Viện Khám Phá – đơn vị tiên phong trong giáo dục STEM tại Việt Nam, mang đến cho học sinh môi trường học tập sáng tạo, nơi các em được khám phá, trải nghiệm và phát triển tư duy khoa học – công nghệ – kỹ thuật – toán học qua thực hành thực tế.

Chưa có bình luận nào! Hãy là người đầu tiên bình luận.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *